Gia đình người bị hại mở rộng tấm lòng vị tha và xin giảm án cho hung thủ đã ra tay sát hại đứa con ngoan của mình dù suốt phiên tòa họ đã không ngừng khóc tiếc thương con.
Sáng 17-9, rất nhiều dân làng chài Thọ Quang (quận Sơn Trà, TP Đà Nẵng) đã hoãn chuyến ra khơi để dự phiên tòa lưu động xét xử bị cáo Nguyễn Thành Vĩ (gần 15 tuổi) về tội giết người.
Khi công tố viên đọc cáo trạng, người dự khán không khỏi bàng hoàng. Họ không thể tưởng được thằng bé non choẹt, mặt búng ra sữa đứng trước vành móng ngựa lại lì lợm đến vậy.
1. Vĩ là con út trong gia đình có năm anh em. Ba bị tai biến, đau ốm triền miên nên hằng ngày mẹ phải “vắt chân lên cổ” chạy chợ lo cho cả gia đình từng miếng ăn. Không được gia đình quan tâm dạy dỗ, Vĩ đã theo bạn bè xấu. Lên lớp 7 thì Vĩ nghỉ học. Còn nhỏ nhưng Vĩ đã lao vào các cuộc nhậu thâu đêm và mồi nhậu thường là hoa quả ăn trộm được của mấy bà già bán ngoài chợ...
Vào một tối cách phiên xử khoảng năm tháng, sau khi nhậu, Vĩ ngồi trò chuyện với vài người bạn thì gặp nhóm Tân đi chơi về. Vĩ nghe ồn ào nên gọi Tân vào, lên giọng đàn anh: “Anh em đừng có to tiếng”. Tân bâng quơ: “Chi rứa mi”. Chỉ có vậy, hai bên bỗng phát sinh mâu thuẫn rồi cãi nhau. Vĩ thách đố: “Giờ mi thích chơi không?” và rút trong túi quần một con dao định tấn công Tân nhưng được bạn can ngăn kịp thời. Tân thấy vậy vội đến xin lỗi Vĩ. Tuy nhiên, Vĩ lạnh lùng: “Mi lên quán net tau đâm mi luôn”. Tân đứng dậy cầm cục đá, Vĩ rút thêm con dao thứ hai cất trong túi quần vứt xuống đất, nói: “Chơi tay đôi, mi một con, tau một con”. Tân sợ không dám nói gì. Một lúc sau, Vĩ đi tới sát Tân, bảo: “Giờ thích chơi không?”. Vừa nói Vĩ vừa cầm dao đâm thẳng vào ngực Tân khiến nạn nhân gục chết. Sự việc làm chấn động cả xóm chài nghèo. án mạng làm đau lòng mẹ cha. Vĩ bị bắt giam được mấy hôm thì ba Vĩ qua đời.
2. “Tại sao bị cáo lại thủ sẵn hai con dao trong túi khi đi chơi?” - HĐXX vặn hỏi về nguyên nhân dẫn đến cái chết thương tâm. Vĩ trả lời mình bỏ dao trong người để gọt hoa quả mà mình và bạn bè trộm được để ăn nhậu.
“Bị cáo không suy nghĩ gì khi ra tay sát hại bạn mình sao? Là con trai trong gia đình, thấy mẹ cực khổ sao không phụ giúp mà còn lêu lổng?”. Vĩ cúi đầu nhận tội: “Bị cáo có tội rất lớn. Bị cáo đã không kìm chế được mình. Bị cáo xin lỗi mẹ vì đã làm mẹ buồn...”. Không ít lần tòa đã có nhiều câu hỏi xoáy sâu vào nhận thức, lý trí để đánh thức bản tính hiền lành của một thiếu niên gây trọng án. Cuối cùng, Vĩ một lần nữa nhận những lỗi lầm của mình với gia đình, với gia đình nạn nhân, với xóm chài nghèo của mình... “Tôi đã sai” - Vĩ bảo.
Sau một hơi thở dài, Vĩ nhìn về phía gia đình Tân, nói lời xin lỗi muộn màng.
Những giọt nước mắt của mẹ Tân chảy dài trên gò má hốc hác vì nhớ thương con. Mẹ Tân đã khóc ròng mấy tháng nay. Cứ mỗi lần nhìn bạn bè đến thăm viếng hay gặp một người bạn thân của Tân bà lại khóc, cả ngày trời không ăn uống.
3. Khi chủ tọa hỏi gia đình Tân có yêu cầu tăng án đối với hung thủ hay đòi bồi thường không, ba Tân đứng dậy, quẹt hàng nước mắt, bảo đứa con ngoan của ông giờ đã mất rồi, có đền lại cũng không được. Về phần bị cáo Vĩ, gia đình ông cũng chẳng oán trách. Gia đình cũng chẳng muốn tăng thêm án hay bồi thường. “Tui xin tòa hãy giảm án cho Vĩ để cháu sớm về với gia đình, làm một người tốt” - ba của Tân nghẹn ngào.
Hội trường im phắc, nhiều người tỏ ra ngạc nhiên, không tin vào những gì mình mới nghe. Bởi trước đó, nhiều người trong số họ đã bảo phải xử mạnh tay để trị kẻ côn đồ và phải bồi thường thỏa đáng cho mất mát quá lớn mà gia đình Tân phải gánh chịu.
Sự vị tha của gia đình Tân đã được chủ tọa phiên tòa, HĐXX chia sẻ: “Đó là một việc làm rộng lượng đối với bị cáo”.
Mẹ của Vĩ đã gục đầu òa khóc, nói lời cảm ơn muôn lần và xin lỗi gia đình người bị hại. Bà thổn thức: “Tội lỗi của con cũng là tội lỗi của tôi. Tôi đã không thể nuôi dạy đứa con khờ dại của mình thành người tốt để dẫn đến hậu quả khủng khiếp như hôm nay”.
Buổi xét xử kết thúc, Vĩ nhận mức án tám năm tù. Dòng người lần lượt rời khỏi hội trường. Mẹ Vĩ và ba mẹ Tân ngồi lại nhìn nhau khóc thương cảm. Cả hai hy vọng khi ra tù Vĩ sẽ trở về làm người tốt như lòng vị tha mà cha mẹ Tân mong muốn. Xe giải Vĩ phóng nhanh đưa Vĩ về trại giam lúc đồng hồ điểm 12 giờ trưa.
LÊ PHI